Anh biết đấy không phải là cơn sai lệch phản xạ

 “Không ai vào được hiện trường, trừ bên chụp ảnh. Tất nhiên cái giá mà anh phải trả là sáu tháng làm nhân viên in ấn. Nhưng bọn anh bắt được thủ phạm nhờ một vài manh mối và dấu vân tay trên một bức hình Polaroid – hóa ra đấy airblade mới là bức hình được tờ Bưu điện in trên trang nhất. Giống như việc em làm sáng hôm qua, Sachs ạ. Chặn tàu và xe trên Đại lộ Mười một.”

“Em không nghĩ tới điều đó”, cô nói. “Em chỉ làm thôi. Sao anh lại nhìn em như thế?”

“Nào, Sachs. Em biết là em cần ở đâu mà. Ngoài phố. Tuần tra, Các vụ Trọng án, IRD, không quan trọng… Nhưng Phòng Quan hệ Công chúng ư? Ở đó em sẽ thối rữa. Đó là công việc tốt đối với một số người, nhưng không phải dành cho xe airblade em. Đừng đầu hàng nhanh thế.”

“Ồ, thế còn anh thì không đầu hàng à? Còn Berger thì sao?”

“Với anh mọi chuyện hơi khác.”

Cái nhìn của cô dò hỏi. Đúng thế không? Rồi cô đi quanh tìm khăn giấy. Khi quay lại ghế, cô hỏi: “Anh không đem xác chết nào theo anh đấy chứ?”

“Cũng có khi. Nhưng giờ chúng đã được chôn cất rồi.”

“Kể em nghe đi.”

“Chẳng có gì cả đâu, thật đấy…”

“Không đúng. Em thấy thế. air blade Nào, em đã kể cho anh nghe chuyện của em rồi.”

Anh cảm thấy một cơn ớn lạnh lạ lùng. Anh biết đấy không phải là cơn sai lệch phản xạ. Nụ cười của anh biến mất.

“Rhyme, kể đi”, cô dai dẳng. “Em muốn nghe.”

“Được rồi, có một vụ vài năm trước”, anh nói. “Anh đã phạm sai lầm. Một sai lầm tệ hại.”

“Kể em nghe.” Cô rót cho hai người thêm một ngấn whisky Scotch nữa. 

website http://tainghecucdinh.com cung cấp rất nhiều nội dung hữu ích, và bài viết bạn đang xem là tại chuyên mục Tổng hợp.

Related Posts