Chợ đang đông. Khách mua bán rất nhộn nhịp

Bố mẹ đừng buồn, đừng lo mất của. Con sẽ ra chợ lấy số bạc ấy về ngay bây giờ.

Ông cụ đang bực tức, thấy đứa con nhỏ nói vậy, cụ tức giận mắng con:

– Hừ, mày mới mười ba tuổi ranh, ăn cơm nóng còn khóc mà dám khoác lác. Con cháu lại dám đòi khôn hơn ông vải.

Người con ôn tồn nói với mẹ:

– Mẹ hãy cho con mượn cái nhẫn vàng thật của mẹ và cái nhẫn đồng mạ vàng của chị con, con sẽ có cách bắt cái thằng ấy trả bạc về cho bố.

Nghe đứa con nói vậy, ông cụ ngồi dậy quát mắng:

– Thôi! Thôi! Con ạ. Bố đã mất mười lạng bạc, đau như bò đá. Nay con lại định đem cúng nó cái nhẫn nữa sao? Đừng có điên. Mẹ nó đừng dại nhé.

Cậu bé bấm tay mẹ, giục khẽ:

– Mẹ yên tâm. Con làm được mà. Mẹ hãy tin con. Bà mẹ liền mở hòm lấy ra hai cái nhẫn và nói:

– Cái nhẫn đồng mạ chỉ đáng giá có một đồng cân bạc, bằng giá một ống gạo thôi. Nhưng chiếc nhẫn vàng thì giá trị những mười lạng bạc đấy. Con liệu mà làm thế nào cho tốt thì làm.

Người con cầm lấy hai cái nhẫn, bỏ riêng mỗi cái vào một túi áo, rồi đi thẳng ra chợ.

*

* *

Chợ đang đông. Khách mua bán rất nhộn nhịp. Cậu bé đeo cái áo măng tô nam nhẫn vàng thật vào ngón tay rồi len lỏi đi tìm kẻ cắp. Cái thằng mà bố cậu đã nói rõ hình dáng. Nhưng cậu chưa tìm thấy kẻ cắp thì kẻ cắp đã tìm thấy cậu. Thấy cậu bé đeo cái nhẫn vàng ở tay, thằng kẻ cắp bám sát không rời. Cậu bé giả vờ làm như không để ý gì đến nó. Cậu liếc mắt nhìn hai túi áo cánh của nó hãy còn phồng phồng, biết chắc chắn rằng số bạc của ông bố cậu hãy còn trong đó. Dạo quanh chợ một lúc, thấy thằng ăn cắp vẫn đi theo mình, cậu bé liền đứng lại, giơ tay đưa cái nhẫn cho nó nhìn rồi hỏi:

– Này! Chú ơi! Cháu muốn bán cái nhẫn vàng để lấy tiền sắm bộ quần áo mới; nhưng cháu không biết đem bán ở đâu. Chú làm ơn chỉ giúp cháu cửa hàng mua bán vàng một tý. 

Chúng tôi thường xuyên update nội dung liên quan đến Ẩm thực tại đây và còn rất nhiều tại website http://tainghecucdinh.com

Related Posts