Có lần, anh bật Facebook, ấn vào cái nick của người đó

“Buồn cười cực Mặc Nhiên ạ.

 

Có lần, anh bật Facebook, ấn vào cái nick của người đó. Rồi nhìn nó thật lâu là lâu.

 

Chờ mãi, chờ mãi, hi vọng họ gõ cái gì đó cho mình.

 

… nhưng điều đó chẳng bao giờ xảy ra.”

 

“Em đang bật inbox cho anh nè. Để đó năm tiếng rồi.” Mặc Nhiên nói, quay ra nhìn tôi.

 

– Tử Hàn –

 

————————

 

Ngày  hôm  nay  có  nắng.  Tử  Hàn  ngồi  trong  quán café. Ngồi bên cạnh là Mặc Nhiên. Tất nhiên rồi. Anh đang dạy cô vẽ.

 

Anh là họa sĩ? Cũng đúng. Nghề anh học ra sẽ làm họa sĩ.

 

Mà Mặc Nhiên lại thích vẽ. Vì vậy cô muốn anh dạy cô vẽ. Vẽ những gì mà cô thấy của cuộc sống.

 

Cơ mà họ lại chẳng chú tâm đến chuyện vẽ vời là mấy. Hai người với hai cái điện thoại.

 

Cô nằm dài tựa đầu vào ghế sopha, hai đôi bàn chân

gác lên chân của Tử Hàn.

 

“Này! An nhàn nhỉ?”

“Có mấy ai đi học mà biết hưởng thụ như em không?”

 

“Tại em dễ thương mà!” Mặc Nhiên hồn nhiên đáp lại.

 

“Vừa dễ thương vừa điên chứ!” Từ Hàn cười.

 

“Sao lại điên, em dễ thương thôi!”

 

“Hai đứa ngồi cách nhau chưa đầy một mét, inbox cho nhau, không điên thì là gì?”

 

Tử  Hàn  cười.  Một Lịch thi đấu Euro 2016  nụ  cười  không  có  gánh  nặng. Chẳng mấy khi anh cười được như vậy.

 

“Mà.

 

Buồn cười cực Mặc Nhiên ạ.

 

Có lần, anh bật Facebook, ấn vào cái nick của người đó. Rồi nhìn nó thật lâu là lâu.

 

Chờ mãi, chờ mãi, hi vọng họ gõ cái gì đó cho mình.

 

…nhưng điều đó chẳng bao giờ xảy ra.”

 

“Em đang bật inbox cho anh nè. Để đó năm tiếng rồi.” Mặc Nhiên nói, cô nhìn Tử Hàn.

 

Họ hiểu, cả hai đều đang nghĩ gì. 

Thông tin hữu ích liên quan đến Thế giới bạn có thể xem nhiều tại website http://tainghecucdinh.com

Related Posts