Gật đầu, Tuấn Khang rời khỏi phòng Giám đốc với nụ cười kín đáo

thì cô con gái ông không thừa nhận đó rất được ủng hộ. Nếu bây giờ Ngô Thịnh từ chối Bảo Vương thì chẳng khác nào khiến WOB mất uy tín. Việc từ chối vô cớ một tài năng trẻ như thế càng khiến cánh nhà báo thêm nghi ngờ. Vì vậy, cần cẩn thận giải quyết vấn đề.

“Được rồi, tôi hiểu ý anh.” – Ngô Thịnh trầm tư – “Tạm thời trước mắt cứ để con bé ấy vào WOB. Việc còn lại, tôi tự có sắp xếp.”

Tuấn Khang toan cất tiếng nhưng khi trông vẻ mặt vô cảm của Giám đốc thì anh nghĩ lúc này không nên nói thêm gì nữa, kẻo vô tình đổ dầu vào lửa.

“Tôi xin phép.”

Chưa kịp quay lưng cất bước thì Tuấn Khang nghe giọng Ngô Thịnh kéo giật:

“Anh hãy nói với Jimmy, tôi muốn xem băng ghi hình cuộc Vinhomes Thang Long thi sáng nay.”

Gật đầu, Tuấn Khang rời khỏi phòng Giám đốc với nụ cười kín đáo. Vừa bước ra ngoài, anh đã gặp ngay Tú Uyên. Dường như cô tiểu thư đã đứng chờ khá lâu.

“Anh Khang.” – Tú Uyên mừng rỡ chạy đến, hỏi – “Sao? Bố nói gì về việc chị Bảo Vương đến WOB tham dự thi tuyển? Chắc là bố không vui rồi.”

“Đúng là Giám đốc không vui nhưng ngài ấy đồng ý để chị em ở lại WOB. Việc tiếp theo, ngài ấy sẽ tự sắp xếp. Anh cũng chịu thôi.”

“Hay để em vào nói chuyện với bố.”

“Đừng. Em cũng hiểu tính Giám đốc còn gì. Ngài ấy không muốn ai ra lệnh cho mình phải làm việc gì cả. Nếu em vào nói lung tung sẽ chỉ khiến ông ấy thêm giận dữ và biết đâu là đuổi Nhóc Bảo Bối ngay lập tức. Điều quan trọng bây giờ, chúng ta cứ nghe theo Giám đốc, những chuyện khác từ từ tính.” 

Bài viết bạn đang xem trong chuyên mục Cẩm nang tại website http://tainghecucdinh.com

Related Posts