Geneva gật đầu một lần nữa và Jonette thả cô ra

 “Chị muốn gì?”, Geneva thì thào, nửa kháng cự, nửa sợ hãi.

Jonette ngắt lời: “Ngậm mồm lại”.

Chó chết, cô nghĩ, đầy tức giận. Thanh tra Rhyme đã đúng! Cái gã khốn nạn ở thư viện vẫn đang săn đuổi cô. Hắn bằng một cách nào đó đã tìm ra trường của cô và thuê Jonette làm nốt phần việc còn lại. Thế quái nào cô lại muốn đến trường hôm nay chứ? Hét lên, Geneva nói với chính mình.

Và cô làm.

Hoặc đang định làm.

Jonette có thể thấy cô bé định làm điều đó và chớp mắt đã vòng ra sau Geneva, chụm miệng cô bé, ngăn tiếng thét lại. “Im lặng!” Bàn tay còn lại của cô ta thì ghì vòng quanh eo cô bé và lôi cô tới góc xa hơn của căn phòng. Geneva chộp lấy bàn tay và cánh tay của cô ta rồi giật thật mạnh, nhưng cô không phải là đối thủ của Jonette. Cô bé nhìn chằm chằm vào hình xăm chữ thập rỉ máu trên cẳng tay ả và thút thít: “Xin chị đấy…”.

Jonette lục kiếm cái gì đó trong túi và trong cặp của mình. Cái gì? Geneva tự hỏi trong nỗi kinh hãi. Có ánh lóe sáng của kim loại. Một con dao hay khẩu súng? Họ có cái máy dò kim loại để làm gì khi mà có thể dễ dàng mang vũ khí vào trong trường học như thế này chứ?”

Geneva kêu lên the thé, vùng vẫy lăn lộn một cách mạnh mẽ.

Rồi bàn tay của cô gái du côn vung ra phía trước.

Không, không…

Và rồi Geneva phát hiện ra mình đang nhìn vào một cái huy hiệu sở cảnh sát bằng bạc.

“Cô sẽ im lặng chứ?”, Jonette hỏi, giọng bực tức.

“Em…”

“Im lặng?”

Gật đầu.

Jonette nói: “Tôi không muốn bất cứ ai ở linh kiện máy tính cũ hà nội bên ngoài nghe thấy một âm thanh gì… Được chứ?”.

Geneva gật đầu một lần nữa và Jonette thả cô ra.

“Chị là…”

“Cớm… ừ.”

Geneva quờ quạng lung tung và áp lưng dựa vào tường, thở thật sâu, khi Jonette đi tới cánh cửa, mở he hé ra một chút. Cô thì thầm điều gì đó và thanh tra Bell bước vào trong, khóa cánh cửa lại. 

Chủ đề Mẹ và Bé bạn có thể cập nhập thường xuyên tại website http://tainghecucdinh.com

Related Posts