Hương để tưởng nhớ người đã khuất

Việt, Linh và người dẫn đường phải đi bộ qua ba ngọn núi và hai con suối mới đến được nhà mế Ân. Mế Ân dã mất cách đây mười hai năm. Người con của mế, bác Huy tiếp mọi người. Việt xin được thắp nén hương để tưởng nhớ người đã khuất.

May mắn làm sao, người hai anh cần tìm chính là bác Huy, thành viên sống sót duy nhất của đoàn. Bác Huy đã có vợ và sinh được ba cậu con trai rất kháu khỉnh.

Bác Huy chậm rãi kể. Bác nói hơi khó nghe. Chắc trận đánh hồi đó kinh khủng lắm. nó đã để lại di chứng khắp người bác.

… Đúng như bà con kể, hồi đó tôi bị thương rất nặng, nếu mế Ân không tìm thấy tôi, tôi chắc chết. Mế kể rằng: Mế cùng với bà con vào hang, phát hiện ra tôi. Mế nghĩ, đây cũng là một cái xác. Mế kếo tôi ra cùng bà con chon cùng mua do cu  những chiến sĩ đã chiến đấu anh dũng và tất cả đã hy sinh. Bà con cũng sợ, sau khi bọn Pháp rút một ngày, mới vào hang thu dọn xác chết. Xác bọn Pháp cũng khá nhiều, bọn chúng đã mang đi. Người tôi bê bết máu, một chân dập nát. Còn nhiều vết thương khác nữa. Bà con định lấp đất chôn thì mế thấy tôi ngáp. Thường người bị thương rất nặng ngáp bán tivi cũ xong là ra đi. Mế lao xuống hố, sờ tay lên ngực tôi. Tim tôi vẫn đập, nhưng yếu lắm. Mế kêu mọi người khiêng tôi lên và đưa về nhà. May mắn làm sao, mế lại biết nghề thuốc. Mế chạy chữa cho tôi. Mấy tháng sau mới tạm gọi là lành. Tuy vậy tôi phải cắt bỏ một chân và một tay bị liệt. Chắc do bị chấn động dây thần kinh…. 

Thông tin hữu ích bạn đang đọc có rất nhiều tại chuyên mục Việc làm trong website http://tainghecucdinh.com

Related Posts