Không thể kiềm chế được nữa

Nốt lần này thôi.

– Không.

Xém chút nữa thì tôi đã véo tay Quang Anh như mọi ngày khi cậu ấy đang có ý định tranh “tình yêu” của tôi. Gì chứ Kem là niềm đam mê bất hủ với tôi. Bằng chứng là tôi dán cả một câu tuyên bố hùng hồn cạnh giá sách học tập: “Chán gì thì chán, buồn gì thì buồn, rồi mọi chuyện sẽ qua. Vì ngày mai, ta lại được đi ăn kem ^^ Hì!!!”. Tôi nhớ là khi nhìn thấy cái “status” to đùng đỏ rực ấy của tôi, Quang Anh ôm bụng cười như nắc nẻ.

Mà cũng chính vì cái “tình yêu” này mà tôi mới có đủ sức bền bỉ dẻo dai mỗi tuần ngồi sau xe Quang Anh để cậu ấy chở tôi đến đây – quán kem ở ngoại ô thành phố – bằng chiếc xe… đạp điện của cậu ấy.

Ấy vậy mà hôm nay, cậu ấy còn định tranh kem với tôi với cái lí do không – thể – không – hợp – lí – hơn. TÔI ĐANG TĂNG CÂN VÀ TÔI PHẢI GIẢM BÉO. Và theo như lời cậu ấy thì, ăn “hộ” tôi cốc kem thứ hai này là tốt cho tôi.

Sau một hồi đắn đo, tôi quyết định: tranh không được thì thương lượng vậy.

– Hay Vinpearl Condotel Nha Trang hai đứa mình ăn chung cốc kem thứ ba nhé! – Tôi cười toe, đề nghị.

– Không.

– Thế 40-60. Mày 60%. Ok? Rồi. Ăn thôi.

– Không.

– Thôi nào. 30-70. Nhất Quang Anh đẹp trai rồi đấy nhé. Quyết định như thế đi.

– Không.

Trời! Không thể kiềm chế được nữa. Nhìn vẻ mặt thản nhiên vừa ăn kem, vừa trả lời những câu “đường mật” của tôi bằng cái giọng không-cần-suy-nghĩ ấy tôi thấy bực bội kinh khủng.

– Ối! Quang Anh, nhìn kìa, có gì đẹp lắm. Sau lưng cậu ấy.

Quang Anh ngừng ăn kem, cậu ấy chống tay lên bàn, nhìn tôi. 

website http://tainghecucdinh.com cung cấp rất nhiều nội dung hữu ích, và bài viết bạn đang xem là tại chuyên mục Tin tức.

Related Posts