Marina lủi gấp khỏi hiện trường, phóng hai bậc cầu thang một lên lầ

“Không, bọn mình phải dậy thôi!” cô hét um, tung cái chăn ra.

Travis giật cái chăn lại, “Cho anh một lý vị trí chung cư vinhomes metropolis do vì sao phải dậy xem nào.”

“Cả một ngày dài ngoài kia. Bao nhiêu việc phải làm. Mặt trời sáng chói.”

Rầm! Tiếng mở cửa trước báo cho hai người biết Rob đã từ Manchester trở về.

“Trav, em giai, dậy chưa?” Rob hét vang, quần áo nhàu nhĩ, tóc tai bù xù vì gió bạt, nện đôi ủng đi xe máy to xụ ầm ầm lên cầu thang.

“Cứu với, có kẻ săn đuổi tôi!” thiết kế vinhomes metropolis Frankie hú hét om xòm. Cô vừa mới hé ra ngoài thì đã thấy Lee Velcro lượn lờ dưới hàng sồi.

“Gì vậy Frankie? Ai săn đuổi mày?” Marina vừa lột những cái móng chân giả ra, vừa nghĩ đến những chiêu thức mà mình sẽ tung về phía Rob tối nay. “Đừng có nói tới Jodie Foster… Madona… hay Gwyneth Paltrow đấy!”

“Cảm ơn, Marina. Không tin thì chị tới mà nhìn đi này. Tay Lee toa m1 vinhomes metropolis hôm tối thứ Sáu đấy.”

“Cái tên mặc áo sơ-mi kiểu cọ ấy hả?” lấy những cục bông gòn ra khỏi các kẽ ngón chân, Marina chầm chậm tiến về phía cửa sổ.

“Người gì mà khó ưa. Cứ nhắn tin liên tục. Em không tài nào mà dứt được thằng này.”

“Sao lại dứt?” Marina thấy anh chàng đó ngồi cô độc trên băng ghế, chân di di đám lá rơi dưới đất, vai cúi gập xuống, hai tay đút vào túi áo jacket. “Á, cũng lãng mạn phết đấy chứ!”

“Lãng mạn cái khỉ mốc! Có gì khó hiểu trong từ K-H-Ô-N-G đâu mà mãi không hiểu ra hử?”

“Khoan, chờ một giây. Rob đang ra khỏi nhà số 45 kìa,” Marina hoảng hồn né vội khỏi tầm nhìn khi phát hiện anh chàng trong bộ đồ da, cắp nách một chiếc mũ bảo hiểm. Cô không muốn chàng trông thấy mình trong chiếc quần thể dục.

“Rob tính làm gì vậy Trời? Frankie, mày nhìn xem anh ấy định đi đâu thế kia?”

“Chắc lại mó máy chiếc mô tô đấy mà. Ối không, anh ấy đang đi sang hướng này,” Frankie thấy Rob dừng lại nói đôi lời với Lee. “Xem ra chàng của chị quen cái thằng bám đuôi em. Đúng rồi, Rob đi tiếp, tới cổng nhà mình, giờ đang đi trên lối vào nhà…”

Marina lủi gấp khỏi hiện trường, phóng hai bậc cầu thang một lên lầu, “Chưa kịp làm tóc hay gì gì hết!”

Cho nên chính Frankie là người phải ra mở cửa, cô chỉ mở he hé để không bị Lee nhìn thấy. 

Bạn đang xem bài viết trong chuyên mục Nhà đất tại website http://tainghecucdinh.com

Related Posts