Ngày nắng mọi thứ quá rõ ràng

Đường Hành thích ngồi trong thư phòng của mình mà tận hưởng một ngày nhàn tản, nghe oanh hót yến ca ngoài hành lang, ngắm hoa nở hoa rụng trong sân. Lúc giữa hè, trong giếng cổ vườn sau có ngâm rượu lạnh, đấy là loại rượu nữ nhân thích uống, giang hồ hán tử mà nhấp vào một ngụm liền lập tức phun ra ngoài, cười mắng là “nước ngọt”. Hắn có chú ý tới mùi vị của rượu, lúc uống thì bỏ thêm vài quả ô mai, mùi vị càng thêm độc đắc. Hắn có thể hết chén này tới chén khác uống liên miên để quên đi cái nóng.

Hắn không thích mùa hè, càng không thích ngày nắng.

Ngày nắng mọi thứ quá rõ ràng, vạn vật hiển hiện từng li từng tí, chẳng có chỗ nào để mà ẩn trốn. Hắn tự nhận mình là một kẻ bạc nhược, thích hợp với việc nâng ly thanh tửu, ẩn mình ở một góc nào đó trong một ngày mưa gió sương khói mịt mù, bên song một mình độc ẩm.

Hắn nhớ hồi nhỏ, cứ tới đêm mưa mẫu thân thường thích ngồi trong cầm thất, đối diện với màn đêm vô cùng vô tận bên ngoài, đàn một khúc đàn cực kỳ ưu thương. Còn phụ thân thì thích vào lúc căn hộ Vinhomes Golden River ấy loay hoay với hoa cỏ ngoài sân. Tới lúc mệt sẽ đứng dưới hiên nhà, im lặng lắng nghe tiếng đàn của mẫu thân. Lúc ấy, nếu mấy đứa con ở sương phòng kế bên đang gây lộn, người sẽ đi vào khẽ “xuỵt”một tiếng, bắt cả bọn yên tĩnh lại.

Dưới sự ám thị của phụ thân, nghe đàn trong mưa liền trở thành thời khác thần thành, thành một truyền thống gia đình. Đường Hành thì lại cảm thấy trong khúc nhạc đó có sự ai oán cứ đi thẳng vào tâm khảm, khiến người ta khó mà chịu được. 

website http://tainghecucdinh.com cung cấp rất nhiều nội dung hữu ích, và bài viết bạn đang xem là tại chuyên mục Giáo dục.

Related Posts