Ở cái túi lại treo một cái loa nén nhỏ màu kem đã tróc sơn và rúm ró

Ở cái túi lại treo một cái loa nén nhỏ màu kem đã tróc sơn và rúm ró. Đầu chạc là chiếc mũ rằn ri rách rụm rọ, luôn ngửa lên như lòng bàn tay một lão già. Tay phải chị ta cầm chiếc mi-crô tròn và cổ lỗ như chủ của nó. “Lạy ông, lạy bà…”, chiếc mũ chập chững dí hết chỗ này dến chỗ khác: “Ông bà làm ơn, làm phúc…”. Lâu lâu bàn tay phải cầm mic rô từ từ trở lại vị trí của nó, và hàng việt nam xuất khẩu xịn cái giọng rè rè thiểu não lại cất lên: “Cuộc đời vẫn đẹp sao. Tình yêu vẫn đẹp sao. Dù…” Hà cười khẩy nói với mọi người bên cạnh: “Ngày xưa ở quê tôi cũng có người đàn bà què ăn xin thế này. Một hôm bọn trẻ chăn trâu chúng tôi tình cờ thấy được chị ta gỡ quần áo xuống sông tắm, mới phá hiện ra là người lành lặn”.

Chiếc mũ rằn ri mệt mỏi quay sang trái, đôi bàn chân nứt nẻ của chị ta cũng dò dẫm bước theo. áo thể thao Chị ta đang đi về phía Hà. Thế này thì chỉ lát nữa chị ta sẽ tới được chỗ Hà, sẽ gí cái mũ bẩn vào người Hà cho mà xem. Đến lúc ấy thì cũng khó xử. Không cho thì ngường ngượng, mà cho thì… thóc đâu mà đãi gà rừng. Chỉ hong hóng chờ người ta bố thí. Chưa biết chừng lột khăn ra, không khéo mặt lại như hoa hậu. Giả sử mắt có mù thật, thì huyện nào, tỉnh nào bây giờ chả có Hội Người mù, được cộng đồng chăm sóc, ưu tiên cho vay vốn tạo công ăn việc làm đến nơi, đến chốn. Nhưng mà lại không muốn ngồi phụ kiện điện thoại giá rẻ rồi cơ. Lang thang thế này có khi lại còn sướng hơn người lao động. Nghe nói trước đây đã có lần Nhà nước gom họ để nuôi, vậy mà họ vẫn trốn ra, đi như thế này. 

http://tainghecucdinh.com có nội dung update hàng ngày, nếu bạn quan tâm chuyên mục Kinh tế hãy ghé thăm thường xuyên nhé !

Related Posts