Ông Thảo, có lẽ còn ở trong căn hầm nằm phía tây vườn

liền chui vào giữa đống dây khoai, nhắm nghiền mắt lại. Cho đến khi máy bay về tám hoánh, người ta bốc dây khoai lên xe kéo, mới thấy ông mặt đổ chàm, người nhũn như tàu lá héo ở trong đó. Liền sau đó, ông chạy lên Cồn Trụm, chui vào cái boong ke lớn nhất trong tập đoàn lô cốt Pháp ở đồi Cồn Trụm. Và ở đó ròng mấy tháng trời không ló mặt ra, vợ con phải bới xách nuôi ông. Cho đến khi cả sáu lô cốt của cứ điểm Cồn Trụm giặc Pháp năm xưa trở thành các kho vũ khí của bộ đội, ông mới bị đuổi về nhà. Nhưng từ đấy ông ở riệt dưới hầm. Bị mọi người cười nhạo, ông gắng gượng lên khỏi mặt đất đôi chút, nhưng cái tai dỏng lên như tai thỏ. Phải mất hai năm sau ông mới tập tõm ra đồng trở lại. Nhưng cứ mỗi lần có máy bay, đáng du an Vinhomes Thang Long lẽ phải nằm yên thì ông lại hốt hoảng vùng chạy như điên. Sau này, khi các ngả đường đều có hào giao thông, các ngã ba ngã tư đều có hầm trú ẩn, ông Thảo mới vững dạ đôi chút. Ông bảo không phải ông sợ chết, mà cái thần kinh ông nó yếu rứa đó.

Ông Thảo, có lẽ còn ở trong căn hầm nằm phía tây vườn, tiếp khách chỉ một mình biệt thự Vinhomes Thăng Long bà Thảo. Ông Niệm đưa bát nước chè xanh lên miệng, nhưng mắt kín đáo liếc người đàn bà đẹp nhất vùng một thời. Bà Thảo vẫn không mất đi dáng người cân đối, vẻ đài các toát lên từ đường nét, từ ánh mắt và dáng đi, dẫu cho bà không hay biết và dẫu cho đời sống đồng áng khắc nghiệt của người nông quê lam lũ thấm đẫm vào người. Ông từ bộ đội trở về khi tròn hai mươi sáu tuổi, mũ nan và áo trấn thủ khoác lên người chàng trai xa quê khi mới tuổi mười tám, đã không còn ai nhận ra ông nữa. Trong một cuộc mít tinh đông đúc, ông đã gặp nàng. Không hiểu sao, không hẹn mà 

Bạn đang xem bài viết trong chuyên mục Giải trí tại website http://tainghecucdinh.com

Related Posts