Tiếng kéo hồ nức nở và bóng người dật dờ

Tôi còn cảm được mùi nước giếng cổ thơm mát quyện lẫn mùi hương da thịt con gái đầy dục cảm, quyến rũ. Bỗng chốc người tôi căng cứng, ngột ngạt… Cái đẹp đang bòn rút sinh lực thằng con trai là tôi. Tôi vùng căng dậy. Rừng trâm cổ thụ, tim sim so dep cây cành gầy guộc, lá lăn tăn xanh mướt. Khách sạn nhỏ mới xây vẫn im lìm, du khách chìm sâu vào giấc ngủ sau nửa ngày mệt mỏi ngồi tàu biển từ đất liền vượt vịnh Bái Tử Long ra đảo. Ánh đèn điện yếu ớt vàng vọt đổ quầng lên cát trắng. Chẳng thấy giếng cổ đâu, không có tòa thiên nhiên con gái khoả trần trong mơ, nhưng lại nghe văng vẳng giọng hát đàn bà từ xa vọng đến; và tiếng kéo hồ buồn bã trên đường xuyên đảo.

Tiếng kéo hồ hon da city nức nở và bóng người dật dờ như say rượu đổ xuống đường làm tôi nhận ra ông Trần. Ông Trần sống độc thân, vốn là chỗ quen biết cánh nhà văn nhà báo, từng tiếp “thượng vàng hạ cám” từ ông tiên chỉ làng văn làng báo đến cô sinh viên năm thứ nhất mặt non choẹt ra đảo thực tế. Ông có một kho văn hoá dân gian, có bài viết in tạp chí chung cư 99 trần bình Văn nghệ tỉnh nhà. Biết các câu chuyện huyền thoại, ma quỷ, thần linh trên đảo nên ông trở thành hướng dẫn viên du lịch tự do lúc nào không nhớ. Trước đây vốn là thợ săn cá nhưng không hiểu vì lý do nào, ông giải nghệ lên bờ. Ban ngày thì mò mẫm đến miếu cô thần, thổ địa, hang động, giếng cổ tìm kiếm cái gì đó. Ban đêm, dật dờ như ma đói đi lang thang ở rừng trâm, bãi cát thạch anh, ra đường xuyên đảo; miệng lẩm bẩm như phù thuỷ bắt quyết trừ tà, còn tay thì kéo hồ. Ông Trần có bộ tóc dài quá vai, dị mọ, lất phất như tóc đàn ông bộ lạc da đỏ ở Mexico. Cơn cớ gì mà ông Trần thức đêm như con vạc? Chịu. Ông Trần kéo hồ vào loại hay. Tiếng hồ nức nở cất lên: 

Thông tin hữu ích bạn đang đọc có rất nhiều tại chuyên mục Việc làm trong website http://tainghecucdinh.com

Related Posts