Tiêu Thanh Tuyền thấy hắn thần sắc trù trừ

Được rồi, Tiêu tiểu thư, Đại Hoa chúng ta có cửa khẩu thông thương cùng Anh, Pháp, Tây Ban Nha không? – Hắn vừa hỏi Tiêu Thanh Tuyền vừa nghĩ nhanh, nếu giáo sĩ truyền đạo đã tới Đại Hoa, ta phải gấp rút đem nội y cùng nước hoa, gửi hắn mang về châu Âu bán. Chết tiệt, nói đùa thôi chứ, trên đời này ta có sợ ai.

Tiêu Thanh Tuyền tựa hồ rất quan tâm đến công việc triều chính, Lâm Vãn Vinh vừa hỏi, nàng liền đáp ngay:

– Đại Hoa ta không có cửa khẩu thông thương cùng họ nhưng ta nghe nói một số địa phương vùng duyên hải có thông thương với họ, thuyền bọn họ thường xuyên đi qua Cao Lệ nhưng không thấy nói có đi tới tận nước Anh. Trong địa phận tỉnh Giang Tô này thì có hải khẩu Trấn Giang.

Thấy Lâm Vãn Vinh đứng trầm tư suy nghĩ, Tiêu Thanh Tuyền không nói thêm điều gì nữa, nàng cứ nhìn hắn lẳng lặng suy nghĩ và tự thấy lòng mình có cảm giác điềm tĩnh lạ thường.

Qua nửa canh giờ, Lâm Vãn Vinh mới gật đầu cười, bảo với Tiêu Thanh Tuyền:

– Mới vừa rồi ta có đi hơi xa khỏi câu chuyện, nàng muốn loại hoa hồng thật à?

Tiêu Thanh Tuyền thấy hắn thần sắc trù trừ, liền hỏi:

– Sao? Ngươi không muốn tặng thêm cho ta sao?

Lâm Vãn Vinh trịnh trọng đáp:

– Ta nói thật, nước hoa hương hoa hồng bây giờ ta mới tạo được một bình. Hơn nữa, hoa hồng còn có ý nghĩa riêng của nó, vì là bình lần đầu ta chế tạo được, thế nên ta muốn tặng nó cho nữ tử ta thích, trên thế giới này, nàng ấy đối với ta rất quan Vinhome Thang Long trọng.

Tiêu Thanh Tuyền hơi có chút khó chịu, nàng không nghĩ hắn lại biết ý nghĩa của hoa hồng, chỉ là không hiểu lời hắn có ý tứ gì? Hắn định ám chỉ điều gì chứ? 

Thông tin hữu ích bạn đang đọc có rất nhiều tại chuyên mục Việc làm trong website http://tainghecucdinh.com

Related Posts