Tôi nghe bập bõm tiếng nói chuyện ở tầng trên

Tôi đấm trúng một chỗ nào đó, vừa đủ để đẩy văng cô ta ra khỏi người tôi trong chốc lát, chỉ một chiếc xương nhỏ kêu răng rắc nhưng cũng đủ làm nắm đấm tôi đau nhói. Tôi lê qua sàn nhà, cố tìm một chiếc ghế và gắng hết sức để có thể nhìn thấy thì Diondra túm được mắt cá chân tôi. Không phải lúc này, em yêu ạ, sau đó nắm lấy bàn chân đi tất của tôi, nhưng đó là chân phải – bàn chân bị cụt ngón, và chiếc tất chưa toa m3 vinhomes metropolis bao giờ vừa vặn – nên chẳng dễ gì để cô ta có thể giữ chặt. Tôi thình lình đứng dậy và để lại cô ta với chiếc tất trong tay, vẫn chưa thấy Crystal − chưa có súng. Tôi chạy về phía sau nhà, hai mắt vẫn tối mù nên không thể chạy thẳng một mạch, thay vào đó, tôi rẽ ngoặt sang phải, chạy qua cánh cửa đang mở và ngã chúi về Vinhomes Metropolis phía trước từ trên cầu thang xuống tầng hầm lạnh ngắt – tôi thả lỏng người, không kháng cự, một cách ngã hợp lý. Ngay khi chạm xuống sàn tầng hầm, tôi gượng đứng ngay dậy, không khí sặc mùi ẩm mốc. Mắt tôi chập chờn như một chiếc tivi cũ – lóe lên rồi lại tịt ngóm – rồi tôi nhận thấy bóng Diondra đang lảng vảng trong ô sáng hình chữ nhật trên đầu cầu thang. Sau đó cô ta đóng cánh cửa, nhốt tôi lại bên trong.

Tôi nghe bập bõm tiếng nói chuyện ở tầng trên, Crystal đã quay trở lại. “Liệu chúng ta có phải…”

“Xem nào… bây giờ chúng ta…”

“Không thể tin được, chỉ là con… đột nhiên lại buột miệng, thật ngu ngốc…”

Tôi đang chạy vòng quanh tầng hầm, cố tìm ra một lối thoát: ba bức tường bê tông và một bức tường mành phía sau xếp đủ thứ rác rưởi che kín tới tận trần. Diondra và Crystal không vộ i để ý đến tôi, chúng đang huyên thuyên với nhau sau cánh cửa ở tầng trên, tôi tìm một nơi để nấp, cố kiếm một vật gì đó có thể làm vũ khí. 

website http://tainghecucdinh.com cung cấp rất nhiều nội dung hữu ích, và bài viết bạn đang xem là tại chuyên mục Điện máy.

Related Posts