Tôi rảo bước bám theo Kael khi anh bắt đầu tăng tốc

Trước đây, khi bọn thây ma còn chưa xuất hiện, thì một cô gái xuất thân từ trại mồ côi như tôi luôn trăn trở bao lo toan, phiền muộn. Nào là kiếm việc làm, nào là xin các khoản phụ cấp xã hội, nào là hoàn thành chương trình học buổi tối của đại học Hamster… Nhưng giờ đây, tôi chỉ cần lo tới một điều: tồn tại!

Phải, đôi khi cái mặt xấu ở một góc độ khác cũng đem lại những điều thật thú vị. Lũ thây ma ngoài sự sợ hãi cũng mang tới cho tôi những giản đơn hơn trong suy nghĩ và thanh thản hơn trong công việc chính của mình: công việc sống. Không quá phô trương hay cầu kì, cũng bớt đi rất nhiều những thủ tục lãng nhách của cuộc sống và khóa sổ hoàn toàn viễn cảnh cả đời chỉ di chuyển trong hai dãy phố… Mỗi ngày mới của tôi luôn bắt đầu ở một nơi khác nhau và công việc của ngày đó chỉ là đi đi lại lại, ăn và trốn.

Thật buồn cười khi đôi lúc tôi đã chợt nghĩ: có lẽ, cứ như vậy còn tốt hơn…

Tôi rảo bước bám theo Kael khi anh bắt đầu tăng tốc. Ánh mắt anh đăm chiêu rọi thẳng tới tiếng sóng biển rì rào… Tôi có cảm giác rằng từ hôm qua đến giờ, mỗi lúc anh dường như lại mạnh hơn, bền bỉ hơn rất nhiều… Anh di chuyển như thể cái ba lô nặng trĩu trên lưng chỉ là thứ gì đó nhẹ bẫng. Tôi gần như hụt hơi để đuổi theo anh suốt cả quãng đường…

Thật may, cuối cùng chúng tôi cũng tới được bến cảng…

Biển, xanh và yên bình… Những con chim trắng đậu dọc bên bờ và cả Hateco Hoàng Mai trên những chiếc thuyền đã bắt đầu ngả màu mục nát. Kael đảo mắt khắp một vòng và chợt dừng lại khi tia nhìn chiếu thẳng vào một khung cửa sổ trong căn nhà tăm tối bên trên… 

Bạn đang xem bài viết trong chuyên mục Kinh tế tại website http://tainghecucdinh.com

Related Posts